Danh sách Blog của Tôi

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

                                                                                

                                                                                    

                                                                              












Thứ Năm, 19 tháng 1, 2023

XUÂN MỚI

 









QUÍ MÃO 2023



Bầu trời như muốn xà xuống thấp .
Thấp thật thấp với màu sắc thất thường xám nạm của những tháng cuối năm .
Ông Trời toan cúi mình xuống thấp làm vậy vì Mùa Đông đang chớm ló !
Và Ông cũng muốn né cơn Bão cuối năm
Cái gậy cong cong khô mốc của Lão già Mùa Đông đang lọ mọ dò dẫm tiến dần vô những Phố thị ồn ã bon chen , tiến vào mọi con ngõ quê chốn đồng xa, nơi thưa dần tiếng gà gáy trưa , và tiếng gù của loài chim Cu cườm gọi bạn tình cũng thất sủng từ bao năm không còn ...

So với Nàng .
Chốn này thật xa !
Cái Quê Hương của Mẹ Nàng từng sinh ra và lớn lên . Nơi Saigon giờ như đất Khách ?
Phố có cái tên của người Đàn Bà lạ hoắc : Võ-Thị-Sáu .
Phố có con Cầu quen thuộc hướng về sở thú Thị-Nghè ...
Con cầu xưa có người mua Hoa !
Con cầu xưa đục nước . Một thời rộ lên lời đồn đãi tiếng tăm bởi những cô gái hương phấn !?
Nhưng quanh quẩn nơi con cầu đẹp đẽ ấy ,vẫn còn có một Ngôi Thánh Đường cổ kính do người Pháp để lại hàng mấy trăm năm ...

À . thì một lần nữa Xuân về

Ta nghe như tiếng gió xa lả lơi !
Nàng Xuân uốn mình khoe những đường cong như mây như sương
Ta chờ nhau qua mùa Xuân đi qua . Những con Phố Saigon mùa này vàng ruộm . như màu váng thanh tú nhẹ nhàng dáng Em .

Có bao giờ Ta quên ví Em như Xuân tươi yêu dấu .
Một Eva cuống quít bên những nụ hôn say đắm khiến gió ngại ngùng chững lại tò mò nụ thơm  như quá lạ lùng ...


PS .

.



Thứ Tư, 8 tháng 12, 2021

CUỐI TẬN 2021

                                                                                                                                  






                                                       CUỐI   TẬN   21


QUÊ.... có  cái  "ngọt" rất riêng của từng vùng miền .

Quê ,  như tình thương yêu từ MẸ ! 

Vài chị trong cơ quan thường hay khoe tình quê mình  với bạn đồng nghiệp qua những món ăn dân dã.

Họ nhận được những loại thức ăn quá đỗi thường , mà lại rất ngon miệng từ quê xứ của họ . Gì như Mắm kho quẹt , gì như mắm ruốc , mắm cá Linh......(mình không rành tên ) Nhưng khi gói bánh tráng thịt ba chỉ , sà lách , hành ngò , diếp cá ....Chấm Mắm Quê thì quá hấp dẫn . Thậm chí những buổi trưa vẫn xúm xít quanh bàn vui vẻ cùng nhau qua bữa , dù chỉ những trái dưa leo thái mỏng chấm mắm !

Quê Họ gần xa có đủ

Bến Tre , Cần Thơ , Long An , Lâm Đồng ... Thời gian này là một thử thách rất lớn (có người toan bỏ cuộc) Nhưng tâm trạng vẫn có chút gì thôi thúc gắn bó (?) đành quay lại cái "đích " . Như một mục tiêu từng chọn lựa và gắn bó (Sống-Chết) mà chẳng cần một câu châm ngôn , một lời hô hào cổ vũ !

Gía họ được là  ... đôi giày của một anh hùng sân cỏ

Thì muôn vạn áo đỏ  môi son , một rừng cờ bay vẫy phất , trợn mắt reo hò , vạn tuế nhiệt cuồng tung hô ... Dẫu có bao trận thua liên tiếp sấp mặt !!!   

Họ biết mình chẳng là gì với đồng lương tháng . Vài chục triệu chẳng thấm gì với những người "hùng" một bước lên tàu zời  bay vun vút cưỡi ngàn mây  . Những bữa ăn đươc cung phụng cân đo chuẩn mực (chỉ thiếu mắm Bò Hóc, mắm kho quẹt) Để rồi lại tung tăng , lại chường mặt trên truyền thông , trên quảng cáo hậu hĩnh lên ngôi ...

Có những Danh Y đoản mệnh !

Đồng hành cùng Họ là ngót 25 ngàn sinh linh . Không có bài ca nào cất lên dành riêng cho cho họ , ngàn vạn cuộc ra đi vắng lời đưa tiễn . Những hình hài cô đơn trong tuyệt vọng khổ đau âm thầm , Tấm Drap trắng là trang phục sau cùng che đậy những thi thể tái nhợt trần truồng ...

Những tiếng còi hụ xe cứu thương chở Bệnh Nhân  , chở xác !  gộp lại chung một số phận , một chuyến tàu lặng lẽ về bờ bến bên kia chốn lạ xa . Người phàm  gối đầu cùng Thánh Nữ , ác nhân nằm bên người đức độ , nhà giàu liền tay kẻ mạt hèn , bất công thân giao với hiền nhân ...

Giá như không có Dịch !

Thì hàng vạn sinh linh này vẫn nói cười , vẫn ăn uống  , vẫn hưởng thụ , hoặc vẫn kham khổ nơi nhà trọ làm thuê  bươn chải ....

Người vẫn khoác áo  "mưa" đi trong nắng tươi ! Vẫn bưng bịt như hình nộm chẳng ai nhận ra người quen lạ ? cần thiết lắm mới ghi dòng tên sau lưng . Mồ hôi làm "dịu mát" da người, đâu đó có tiếng rên rỉ , có tiếng  la mắng chống cãi lại người làm Thuốc !?

Lặng lẽ.... Cái lặng thinh quen thuộc như bất chấp . Chấp sao được khi những cái gật đầu chào , gật đầu thầm cảm ơn , những ánh mắt mệt rã vẫn cố gượng ánh lên vui vui dành cho Tôi , dành cho những chiếc áo "Mưa" màu xanh nhạt ....Rồi chiều chưa kịp tắt nắng ...Họ đã về cõi thiên thu !

Ai dám nói chỉ người GIÀ cao niên mang bệnh "nền" ? Trong những cơ thể nằm bất động , hơi thở thoi thóp trần truồng dưới lớp drap phủ , Họ từng là  chị gái sinh một con ...Từng là tuổi đôi mươi sinh viên năm 2 , từng là người vừa kết hôn vào cuối Đông năm trước !?

Dịch ác nào chừa lứa tuổi nào , hôm nay đây VN vẫn đạt mốc trên 200 nhân mạng an nghỉ trong đơn độc thương tâm 


Cứ được .... "phắn"

Lại một vòng lượn về GV . Ông Bà BÔ vẫn khép cửa hờ sống cầu an với tuổi lục thập nhì nhằng !  Gần đó , Ông tổ dân phố vẫn hoạt bát kháo chuyện râm ran . Ông cao 1m67 nặng 66kg , nhờ sức vóc mạnh khỏe nên được bầu làm Ông trưởng Phố ... 

Sáu tháng ,Ông nhờ kiểm tra sức khỏe định kỳ một lần .

Nhà Ông có bà em vợ ở nước ngoài , nên quà cáp gởi về thường kèm theo một số thuốc men phổ dụng như : Dầu cá , Advil , Glucosamine , Women daily , Men daily ..... Cứ sáng 2 ông bà ra công viên đánh cầu lông , chiều muôn lại sánh vai bách bộ  !  Thức ăn hàng ngày cũng được kén chọn hàng sạch , không nội tạng , không mỡ màng , rau củ , quả ...không thuốc .

Mà , một ngày kia ông đau bụng dữ dội . Bà gọi điện thoại báo , nhờ "mách nước" !  Nghe xong , Tui méc lại : Bà nên dẫn ông vô BV Bình Dân ...(Cứ là BD nhé) ! Dù là chẩn theo điện thoại , Tui cũng nắm được cái đau như rứa thì BV Bình Dân có chuyên môn ...!

Mổ Sỏi xong . Ông gọi điện cảm ơn và thắc mắc : Anh vẫn cho Chú đi khám định kỳ kia mà  ?! Giờ vẫn phải nằm Viện ...

Bác Tổ Phố ơi !  Ông có biết khám "tổng" chỉ là cách có hạn mực theo chu kỳ thói quen , một thói quen tạo nên tư tưởng bình an cá thể . "Tổng" đại loại nhịp tim (điện tâm) . Tiểu đường , nhiễm mỡ, siêu vi ... Soi dọc , chiếu ngang , có những khi viên sòi 15-20 ly vẫn núp lùm an toàn như chơi !? rồi có khi chụp phim nó lại hiện hình sáng quắc ! Rà soát hồ sơ cũ , với những kết quả khả quan nhiều chu kỳ . Người khám và người được khám  , một phần cũng rất tự tin , cộng với nét sắc cơ thể bên ngoài thì cách tự tin càng dày hơn , an tâm hơn...

(tạm dừng)


                                     


   

                                 *************************************

                                                                   MŨ  TO



                                                                              



Nhờ "ơn" cái   BÌNH THƯỜNG MỚI  ...Thi thoảng chui vô xe , quay kiếng kín mít  , bịt khẩu trang .... Vòng vòng thư giãn cái đầu !

Cặm cụi với Dịch hoài e chóng già .

Già khằn  như hình ảnh cái Lão tóc hói tận ót , chỉ còn loe hoe dăm sợi xoăn bạc tít ...Vắt vưởng phía sau gáy cột chỏm Gà ....   Ò  ó  o ... !?

Càng lộ rõ cái khuôn mặt sần sùi như rỗ ,như tổ ong , chi chít những tập thể mụn đầu đen qui tụ về xóm họp Chợ chiều ! mấp mô, nhấp nhô  ụ cao , lõm thấp .Da mặt được cớ "dày" bịch hơn , xen kẽ vài con râu quai nón lơ phơ ...

Nhìn mặt , cả Làng hẻo đều biết tay mê đỏ đen . Nhưng ra ngõ Nó vẫn giả lả khuôn mặt hiền từ , nhát đau không dám xăm trổ thịt da , nhưng khoái núp lùm đâm bị thóc , chọc bị gạo ...châm chọc  đó đây mong nhặt nhạnh những hạt lép vương vãi , như kiếp mỏ nhọn : Ò  ó  o ....(?)  Làng ĐỒNG  ! 

Ừa .

Nói đến Làng Đồng (Trảng dài). Thì lại nhớ ĐL có dốc nhà Bò . Saigon có khu Mã Lạng .

ĐỒNG. Bây giờ NAI rừng đã nghẻo nát đàn triệt nọc từ đời nảo đời nao ! giờ mọc ra chằng chịt những vạn mặt tứ xứ ,tứ chiếng tập hợp lại từ Bắc kỳ ,Trung kỳ và Nam bộ với các khu nhà trọ nối nhau chầu chực vào công việc từ các công ty , công nghiệp  rầm rộ ...

Nó núp lùm lui tới các quầy Thuốc lẹo vẹo xóm Đồng . Những nơi màu tường vàng ố cũ kỹ của "Trạm" Xã , phòng Phường . Ngỡ đấy là chốn nương thân cho đến cõi, bởi đã chạm ngưởng gần đất xa Zời !

Ừa .

Thì Nó toan mời Chị sang Làng Đồng nhiều phen cho biết tấm chơn tình của người ngưỡng mộ .

Nó ngưỡng mộ Chị vì thầm tưởng Chị là một Cao Nữ tài sắc đáng yêu . Cao Nữ rạng ngời như bậc Tiên Sa có đôi tay huyền phước trong các truyện cổ hoang đường ! Nó mơ ước mong sao  được hàn huyên cùng  Chị , cho thỏa tâm lòng của một Chử - Đồng -Tử   ảo mộng nằm truồng ( không Khố ),  chờ (Tiên)  trên bãi cát nhầy nhơ cùa bùn lầy  rác dạt ...!?

Chị mà còn tiếp tục chối từ sự mời mọc .

Nó sẽ tự vật vã mình  hòng ăn vạ , đe loi ....Tự treo cổ Nó trên cành Đa già ven Làng "Đồng" . Hoặc sẽ tự uống  Ricin và Amatoxin pha với nước nặc nồng trong cái Điếu Cày ......!?  hehehe .

Chuyện rất ngộ mà có thiệt .

Nó nào hay , Chị đâu  phải là Cao Nữ Tiên Sa . Chị rất bình dị và trung thực với một vốn kiến thức có trường lớp gầy dựng và hun đúc . Giữa khi  SARS CoV - 2  đang tung hoành la liệt . Chị ở ẩn , Chị mần việc Online , Chị hạn chế gặp gỡ ... Chả thế mà mảnh vườn của Chị cũng bỏ hoang cho thiên nhiên  dãi dầu mưa nắng .

Quanh vườn nhà Chị Hồng dại ngoi ngọn với gió sớm . Hoa mắc cở vẫn khoe sắc trắng tím đung đưa .Nếu kẻ ngây muội (thị phi) nào toan thò tay châm chọc nó ? Mắc Cở sẽ luôn khiêm tốn e ấp ẩn mình ...tránh mặt !  

Có 2 Chị Tây Ba-Lô người xứ Phổ đi ngang ngắm nghía , nói thí thầm một tràng bản xứ  , và cuối cùng có một câu Chị nghe được rõ mồn một : BE YOUSELF .

Một câu nói quá đỗi thông thường . Mà có những người cho là một chút gì lạ lắm, quí lắm bèn lấy giấy carton viết vào  và dùi dây kẽm ....Treo lủng lẳng trước ngực mình như một gã "trí thức" ...!?

Ò ó o ....Ơi ! 

" BE YOUR BEST SELF "

Nó còn ác liệt hơn  cái "tri thức " mà  GÀ  tưởng  !!!

Ừa  ... kệ Tía nhà Mày .

Áo mưa Ta cứ khoác.
Mặt nạ ta cứ đeo
Cồn vẫn xịt . Tay vẫn xoa và Trùng cứ khử .....
Pfizer chuẩn bị cho mũi 3 .  F1 có ngày vài chục bận hóa thân  !

Sông Cái có Hà Bá !
Thổ nhưỡng có Địa Lôi ...  Xứ Tây mũi lõ đừng ngỡ đã là miền đất hứa siêu phàm .
Vancouver  đang sấp mặt  , oằn oãi  hòng đối phó với thiên tai lụt lũ cùng lúc với CoVy ...bạo liệt 
Áo-Anh ...Vẫn cứ mình trần ,  kéo bầy hô hoán biểu tình chống chế Vaccine ?
An Nam  múa tay : Mặt trận / Chiến sỹ / Pháo đài........

Chiện rất ngộ mà có thiệt  !
Mặt rỗ vẫn dày hơn để tôn vinh cái trán hói lắt léo vài sợi tớn ngược  đuôi Gà ... Eo ơi ... Ò  ó  o  !

Ai  còn lạ cái bản mặt hèn hạ .  tiểu nhân  chuyên đi ăn vạ Phụ Nữ  . Dốt nát mà  lại khoái  vác cái mặt "lọ ghẹ "  đi viết bậy lên tường  nhà  thiên hạ ... 

Thứ loại Ký sinh trùng quen sống tá túc nơi lũm kín rậm rà , chui rúc ké độ nhờ lòng thương hại từ các Nữ nhân  mà vô ơn , mang trong lòng cái hằn học tiểu nhân ngu độn vô cớ .
Mày oán hận gì "Chị" mà toan lén tặng biếu Cao Nữ  những chiếc "Mũ"  xấu xí  lỗi thời chẳng bao giờ vừa  vặn kích cỡ với cái đầu thanh cao của Chị...
Những loại Mũ chỉ của  tay nghề duy nhất  từ thằng thợ vụng về ngu xuẩn lại mơ Tiên thời hiện đại !!!

Mi GÀ lắm . 

Nhưng chưa mở mắt biết cái thân phận mình ...Thì tiếng gáy của GÀ  cũng chỉ là lời van lơn , quì gối phủ phục  trước loài Chồn Cáo quyền uy .......

                                                                           

                                                                   


Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2021

 




                                                       

                                          


   

  

                                     CÚI  TÌM  BÓNG  PHỐ

                                            


Cách đây một tháng

 

Người ta e dè .... khi tiếp xúc với người Gò Vấp !?

Bởi điểm đen “ Phục Hưng “ bùng phát như một luồng tin không vui ám ảnh mạnh mẽ , phải ra sức kiềm soát chặn đứng Dịch lây lan

 

Gò Vấp đáng thương , khiến bao người đồng cảm . Và cũng không ít người ngại ngần xa lánh !

Các công sở cũng đành tạm hoãn việc với các nhân viên là cư dân sống trong vùng Gò Vấp...

Mọi người đều có lý do riêng không bàn cãi , chẳng bảo chữa . Người GV tự biết mình và hiểu rõ trách nhiệm nơi cộng đồng hơn bao giờ hết , trước cơn đại Dịch lây Lan khó lường !

 

Nay Saigon nóng lên khắp ngả ....

 

Phố ngủ im trong nắng Hạ hiu buồn.

Vắng bóng người phố trở về với khung cảnh thời bao cấp khổ ải năm nao !?

Giáo Đường bặt tiếng chuông ngân

Góc Chợ thôi ồn ã bày biện , rao bán đông đúc người mua ....

 

Người nông thôn tỉnh lẻ lại e dè , toan nghi ngờ , né tránh Người phố thị !?

Saigon đang ra sức oằn mình bằng mọi cách, mọi phương thức chống Dịch khẩn thiết hơn bao giờ hết .... 

 

Trời mùa Hạ vẫn nắng vẫn mưa !

Tháng Sáu chậm trôi khi bao người cặm cụi lo toan thời Dịch nhiễm 

Tình người hãy cúi xuống tìm hơi ấm thêm sức cho nhau .

 

Saigon .... Phi Trường Tàu bay vẫn đáp !

Hoả xa vẫn mở rộng cửa sân ga .


Vòng tay Saigon chưa bao giờ khép kín từ chối sự vị tha bao dung .

Mà vẫn mãi mãi rộng mở , hy sinh cho niềm tin khắc khoải thắm nồng ....

 

Saigon đẹp lắm Saigon ơi !


Hòn  Ngọc Viễn Đông chưa bao giờ quay lưng  cho dù có ngăn cách .




Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2021

SAY GIÓ

 

GIÓ ....

Quấn quít bên Người rồi Gió quay lưng !

Đó là điều hiển nhiên Mây không tiếc Trời chẳng ngẩn ngơ theo qui trình tự tại 

Nhưng ánh Nến leo lét run ngọn như chút bẽn lẽn lạ kỳ trong thư phòng khép nép ...

GIÓ  lắm  NẾN   gầy  ơi !





Thứ Hai, 24 tháng 5, 2021

Miserable FITCHEW !

 



Tôi thật lòng quá phân vân khi phải chọn lựa và quyết định viết lên đây câu chuyện hôm nay ...

Mà chính EM là nhân vật chính ! Nhân vật từ người đàn bà đau khổ bởi hoàn cảnh gia đình tan nát , cô đơn , ghen tuông , thất tình  , bệnh hoạn , trầm cảm .......
Một nhân vật hoang tưởng trong mọi suy nghĩ. Thiếu sáng suốt trong mọi hành vi chỉ bởi lòng GHEN ích kỷ mà tắm nhuộm đời  mình trong kiếp sống lang thang lưu vong bên xứ người !

Tôi thật lòng quá phân vân khi phải chọn lựa và quyết định viết lên đây câu chuyện hôm nay ...
Một câu chuyện rất thật .  Thật như những thước Films mà chẳng ai nghĩ nó lại nằm trong một gia đình đầy thảm cảnh , nghịch cảnh trớ trêu ở vùng đất lạ miền Tây xứ BURNABY  !?

JOJO...Không ? Phải viết đầy đủ với cái tên cúng cơm
mà Papa Em đã từng chọn và đặt , nghe có vẻ thô cứng nam tính đàn ông :   JOANNE  CHRISTIANA  KATHARINE 
Trong nỗi thống khổ bởi gia cảnh vì người Cha đổ đốn cờ bạc , rượu chè và Vợ Bé ...
Em chỉ biết tìm quên với những câu Lục Bát lạc hậu quê kệch ! như những bài VÈ cổ hủ nhàu nhĩ để ru mình trong những đêm trằn trọc vì bệnh tật không thể  ngủ ...
EM tự hợm cái Tôi  vênh váo của mình  là THI NHÂN  biệt hạng !?

Bản chất của dòng máu TÀU  KHỰA lưu vong
Một gia đình mang dòng Họ  TRƯƠNG . Đẻ con một bề với những cô con gái ngang ngạnh , ngông cuồng  phụ bạc !
Từng bỏ nhà đi ở riêng không nhìn mặt mẹ cha ...
Dòng máu TÀU đã nhào nặn ra tính cách ăn sâu trong máu não  Em  , mà cũng chính thảm cảnh gia đình JOJO và tính cách con người đã tạo nên một câu chuyện thật , rất thật và  xót lòng hôm nay ....


                                                                SKUNK

                                                            CHỒN   HÔI

                                         (Ngụ  Ngôn BURNABY)     


Co ro ngày , co ro đêm ...

Con Chồn Hôi giống Cái !  khúm núm  rụt cổ trong cái lạnh giá của nơi sương mù lạ hoắc .

Cái  hang hố  nơi hẻm núi gồ ghề lổm chởm đá rừng ,  bốc mùi xú uế hôi hám , mùi của chất thải bài tiết ra hàng ngày của con Thú Cái tật nguyền khốn khổ ! Nơi Nó ăn ở , cư ngụ nương thân ...

Chồn Hôi  thiếu tình thương của Cha ! 

Nên Nó sống vất vưởng cùng Chồn Mẹ đau yếu quanh năm . Nó sống  có Cha mà như không hề có ... Bởi Chồn Bố đã từng sống đổ đốn trong nghiện ngập , cờ bạc , gái gú  ...mông muội bê tha !?

Đã thế , trước khi đi theo  Ả nhân tình béo xụ,   mắt hí . Chồn Bố đã gây ra thảm cảnh nợ nần chồng chất cho vợ con phải è cổ gánh chịu. Và sau cùng  Gã chiếm đoạt nhà cửa và tài sản ,tống cổ  2 mẹ con Chồn Cái lên mé rừng rú sống chui rúc trong sự tủi nhục cùng  các loài thú hoang !



Chồn Hôi mang trong mình dóng máu Tàu Khựa .

Cái thứ máu tanh tưởi  của kẻ gian xảo tham lam và lừa dối . Con người trên khắp thế giới đều đang biết rất rõ về điều này , chẳng hoài nghi, chẳng xa lạ !? Họ có thể toan tính chi li ngay từ trong gia đình,với những mưu mẹo, bí hiểm ngay cả chuyện truyền nghề nghiệp cho con cái ruột thịt trong nhà ...
Đó cũng là lý do thân phận mẹ con nhà Chồn Hôi phải chấp nhận một cuộc sống bi đát , cơ cực mà cứ ngỡ là số phận đưa đẩy . Hoặc đổ thừa cho ông trời buộc vạ oan ức bất công , cho kiếp người dưng không phải gánh chịu hậu họa !

Mé rừng phủ kín sương trời

Burnaby có bao giờ con người cảm thấy được một không khí ấm áp thoải mái !  Những đêm thở ra khói ... Cái lỗ mũi phì phò nghẹt cứng những chất dịch nhầy đóng băng xuống tận xoang hàm họng . Làm sao ngủ được vì chứng bệnh nan y do SUYỄN lên cơn !?


Những trận ho rũ rượi và khó thở

Đành phải ngồi chồm hổm , há hốc mồm miệng và xịt vào ống họng loại hóa chất  trợ giúp việc làm loãng những mảng đờm rãi đóng cục trong xoang hốc 2 bên cánh mũi . VENTOLIN INHALER . Những loại biệt được dành cho chỉ định " khí dung" Sanbutamol ...Cắt cơn Hen Suyễn , kiểm soát khẩn cấp các cơn suyễn co thắt thu hẹp ống phế quản .

Trong cái dữ dội của mùa lạnh ác nghiệt . Nó vẫn khư khư giữ cái lối sống trầm cảm , tự kỷ . Tự trói buộc mình vào cây đinh sắt đóng sẵn, mà như không hề muốn thoát ra khỏi cái vỏ cũ kỹ , đen đúa ngu độn gốc Tàu phù .

CHINESE  instinct  is ingrained  in the fresh and Blood ...!!!

Chồn Hôi mê mẩn  liếm lám những hũ Tàu Hủ tương đen . Cái món đăc sản cần thiết như một ân huệ lương thực phải có ..Có để mà sống trong cái hang hốc nhớp nhúa thối tha . Mà buộc Nó phải chấp nhận khi đã ở vào bước đường cùng quẫn trong đời Người  CHỒN HÔI !

Ngày co ro ...Đêm co ro

Nó lầm lũi bước đi những bước khệnh khạng lao đao kiếm sống .Nó như Homeless . Và vì thế mà cách ứng xử cũng tụt hạng như người đời đánh giá Nó : Schoolless  !


Đời xót thương và từng can ngăn

Nhưng con Chồn Hôi Cái thiếu não  thì có bao giờ biết ngẩng  đầu ... Thì làm sao Nó biết lắng nghe  tiếng người khuyên dạy !? 

  FITCHEW ! CHINESE  instinct  is ingrained  in the fresh and Blood ...!!!

(còn tiếp)  Tăng cường chống Dịch...Hết chiến dịch rồi về viết  tiêp




Loài người ...Nếu muốn tìm kiếm cái văn minh.
Nếu muốn duy trì được nó . Thì ít ra trường lớp Columbia college các nhà giáo chưa giỏi thì cũng thừa biết trình độ của học sinh mình ra sao ? Có còn xứng đáng hiện diện trong ngôi Trường  có chút uy tín xưa nay ... Hay vô tình bỏ sót một Masculine Fitchew  ngồi  lê   lết  trong lớp chen  kẽ với  cộng đồng   con người .!

Nếu muốn tìm kiếm cái văn minh 

Thì ít ra Em nên biết kiểm soát bản thân mình mà nhận ra lẽ phải . Bởi lòng xảo trá lật mặt thì chỉ phù hợp với cách sống rừng rợ TÀU HÁN đơn độc và thâm hiểm  vô ơn mãi mãi .
Sáng mờ sương đã hấp tấp tìm kiếm Bus cho kịp chuyến , học hành nửa buổi , nửa ngày còn lại lo làm thêm cho tới nửa khua . Số lương it ỏi chỉ đủ cho bữa ăn thường ngày , và bóp mồm miệng dành ra trả nợ vì người đàn ông  đứng đầu trong gia đình  đổ đốn , cờ bạc , vợ bé ... gây ra !




Còn đâu nữa những đêm khó ngủ than oán ...

Đâu đó có tiếng hát vọng về ru giấc . Vẳng trong đêm Burnaby tiếng Organ vuốt phím như cái ngọt ngào được ban phát , như sự bố thí cho người đang vật vã trong cơn khốn cùng thèm khát ,cuồng yêu !

Em phải cảm ơn Viber vì những ơn huệ ngọc ngà của những tháng năm Em đắm say như Tiên Nữ sung sướng tột đỉnh nơi cung lầu hạnh phúc ...

Anh cũng quá tận tình cùng JOANNE đó thôi !
Trăm hờn nũng ngày ấy để cho Anh có cơ hội thấu đáo tường tận mọi trạng huống của một gia đình ....Là như thế !
Là một minh chứng rất thật . Thật để mà thương cảm , và cũng rất thật để mà con người  đần dại chợt quay mặt đóng vai CHỒN HÔI rừng rợ cắn người thay vì đền ơn !?

Lá Phong bấy giờ là  nét đẹp đỏ thắm huy hoàng.
Là niềm yêu lãng mạn cho Em đủ nặn  ra những câu "Lục Bát " lạc vận nửa mùa  quê kệch !

Rừng Burnaby run lên như trái tim Em điên cuồng làm Bão ...
Cho đến hôm nay ,những trận mưa gió bẽ bàng cũng chưa đủ nước gột rửa những vết thâm đen nhăn nhúm của lòng người đàn bà mất khả năng kềm chế .

Nước trôi trút xuống bờ tây .
Khiến cho dòng sông FRASER đục thêm cuộn dòng như giận dữ . Giống như cái nỗi lòng cắc cớ ngơ dại của Em , của người đàn bà điên dở đang phải vật vã với cuộc đời bệnh hoạn , lỳ lợm  thật đáng mỉa mai  !

(còn tiếp)  Tăng cường chống Dịch...Hết chiến dịch rồi về viết  tiêp



Trăng treo chênh chếch trên cành nghiêng 

Rừng đêm cô liêu tĩnh mịch chỉ có tiếng ho rũ rượi vẳng ra từ cái hang nhơ nhớp của con Chồn Cái bệnh hoạn. Lại một trận SUYỄN nữa kéo về giữa đêm đen .Chồn Hôi Joanne gật gù cái cần cổ để cố níu chút không khí nhỏ nhoi làm sự sống ! Tiếng "khò khứ" thoát ra từ cuống họng nhầy nhụa chất dịch nhờn , mồm mõm Chồn Cái há hốc vì phải vật vã với cơn Suyễn khốn khổ mà Nó hoài phải gượng sức đương đầu như một định mệnh ....

Chồn Hôi Cái chui mình ra khỏi hang, màn đêm giá lạnh với những hơi sương phủ kín rừng , Nó muốn thoát ra khỏi cái hang hôi hám để tìm chút thanh khí  sau khi đã há mõm xịt vào họng những tia hóa chất có trong SANBUTAMOL .
Nhưng Nó vội chùn thân lại vì kinh hãi bóng đêm nghiệt ngã bao quanh như ma ám , như âm tinh lẩn khuất , luôn rình rập để thộp lấy cổ Nó mà ăn sống nuốt tươi !
Lúc cô đơn giữa rừng đêm này . Chồn Hôi Joanne tự oán hận : tại sao cha mẹ nó lại sinh ra Nó giữa những éo le cuộc đời , giữa những thân phận bị bạc đãi, bị hất hủi mà còn luôn chịu ảnh hưởng bởi căn bệnh Suyễn mãn tính kéo dài suốt kiếp ...
Chồn Cái chợt căm thù Cha Nó !
Kẻ bài bạc và Gái gú gieo trăm nợ cho Mẹ con nhà Nó phải nai lưng vất vả bao năm để trả nợ .


Bản chất của một Gã gốc TÀU HÁN
Tạo nặn ra một đứa Gái cũng không khá gì hơn Cha đẻ của mình . Thừa điêu ngoa , dư gian xảo ...Nhưng cái phúc mà Cha Nó có hơn Nó ,là tuy Ông bài bạc, Vợ bé... Nhưng không làm gì đụng chạm để đời nguyền rủa, để đời vạch mặt thị phi như Nó , một con Chồn Hôi Cái  gỉa  mặt loài Người !?


Sau một đêm mất ngủ vì hen suyễn hành hạ , khuôn măt Nó lởm chởm , xù xì những lông lá dựng ngược !  (xem hình)
Mặt trời đã nhô lên cao trên những ngọn thông già,rừng đã tan màn sương phủ . Chồn Hôi mới dám chui ra khỏi hang . Nó chu cái mõm nhọn lên uể oải ngáp những hơi dài , nước mắt giàn giụa trôi ra với những cặn gỉ ghèn ... Lúc ấy những sợi nước hôi hám cũng đua nhau nhễu ra từ cái mõm ô uế tanh tưởi lục súc !


...........   Gió vẫn reo trên cành xanh mềm mại .
Lá Phong mùa này chưa kịp đỏ để nhuộm rực khu rừng Burnaby nhưng thiên nhiên vẫn kịp nhận ra một Ả  đàn Bà bệnh hoạn tự  đánh rơi , đánh mất nhân cách của bản thân mình giữa cộng đồng loài người !
Viết ra đây để  kể lại câu truyện rất thật này thì còn nhiều ....

Nhưng trong phạm vi tuy THẬT mà chua xót hơn là ý Hay !

Ngọn bút tạm dừng lại ở đây . 
Con Chồn Hôi có muốn lột xác thành Nhân Cách thật của loài Người hay không ? Thì Nó vẫn mãi loanh quanh nơi xó rừng , vẫn quyện quạc rình mò nhặt nhạnh những miếng ăn dư thừa nơi bờ rào gai góc cỏ hoang, và lánh mặt con Người vì sự hèn nhát và thú tính riêng của NÓ ....










Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2021

THÂN CÒ ... !

 


                                                                                      



                                                     THÁNG   TƯ   XƯA   

                                                     ************************

.

Sau 30/4

Biết bao người cứ đau đáu . chắt bóp của dành dụm bao ngày rồi tìm đường ra ...Biển !

 Đó là những thành phần khá giả

Ước mơ đổi đời của họ , có lắm người may mắn được thuận buồm xuôi gió . Ra khơi chỉ ít ngày là đã có tin vui gởi về , khi họ được các Tàu buôn ngoại quốc ra tay nghĩa hiệp cứu vớt ...Trở thành danh thơm Việt Kiều hải ngoại !

Nhưng cũng có không ít kẻ xấu số

Bỏ mình trong lòng biển sâu . Những con thuyền gỗ mục mong manh chợt biến thành những cỗ quan tài khổng lồ oan uổng, khép kín một nấm mồ tập thể đông đúc , chồng chất , co quắp những xác thể Thuyền Nhân !?

..........................................

Những người thiếu điều kiện vật chất  , ở lại . Biết an phận và chấp nhận cuộc sống .

Họ bỏ Phố lên non phá rừng làm rẫy . Những nơi rừng thiêng thú hoang được cài đặt cho cái tên theo thời cuộc là Vùng "Kinh Tế Mới" !

Người Saigon từng nghe các địa danh xa lạ : Thái Thiện . Đồng Hiệp . Bưng Kè. Xuyên Mộc . Lê Minh Xuân ...

Nơi đất đỏ bụi mù trong mùa oi nực hạn hán

Nơi đắp bờ be lạch , san đất làm ruộng cấy lúa , người già trẻ con ngó nhau mà cần cù , cuốc đất bì bõm kiếm hạt lúa để sinh nhai.

......................................


 Nhớ lại hình ảnh chuyện Nhà CÒ ... Ngày   ấy

 CÒ Bố và Cò Con dắt nhau đi ăn !

Lông Cò trắng phau , đất bùn không đủ sức nhuộm bẩn được bộ lông Cò .

Mắt Cò sáng quắc , trên đầu Cò Bố nhoi lên đôi sợi lông dài lơ phơ trong gió sớm, ngắm vui như nhánh mạ non , như đòng đòng lúa thơm ngày đầu vừa trổ ...

Chúng loay hoay tìm tòi cái Ốc , cua còng , Dế chũi , nhái con .

 Chân Cò bước chậm rãi khoan thai

Kiên nhẫn , cung kính như dắt con lên Đền viếng tìm lôc !

Gió vẫn đùa trên mảng ruộng mạ gieo xanh non . Nắng ban mai chưa kịp hun nóng vùng ruộng ắp nước lăn tăn dợn sóng li ti .

Cha con nhà Cò vẫn chăm chỉ kiếp mồi .

Nó nhìn Cò Con với ánh mắt yêu thương lo lắng

 Thi thoàng Cò Bố duỗi cái cổ dài thật cao ngóng tìm bóng Vợ ...

 

Xa xa , Cò Mẹ đang cố hết sức ...Như một người đàn bà trong cơn cùng quẫn , chỉ miếng ăn !

Cò Mẹ vươn cái cổ dài sát đất cố ghì kéo

Cái đau khốn nạn lại khiến Nó rụt vội cổ lại và vẩy lắc cái mò dài thật dài mà bất lực !

 

Mỏ Cò há hốc để mà thở , thở những cơn thở dốc cuối cùng

 

Đôi mắt sáng trong như ánh ngọc giờ đỏ hoe màu máu !

Cò Mẹ vỗ đôi cánh như muốn bay vút lên mảng trời cao xanh...Mảng trời của bình yên , mảng trời của tự do ...Mà không thể .

 

Giống như hình ảnh của người Mẹ gặp tình huống nguy kịch trong giờ phút lâm bồn sinh Con ...

Những người đàn bà cơ khổ , tảo tần .

Một đời hy sinh tất bật vì chồng vì con !

 Đôi cánh bất lực của Cò Mẹ kiệt sức đã thấm đẫm bùn ung , sau những thời khắc ra sức dãy dụa dành lại sự sống mong manh ...

Nó xòe rộng đôi cánh trên mặt ruộng bùn , cái nhơ nhớp chiếm lĩnh một mảng trắng ngây ngơ ...

 Cò Mẹ đã mắc sai lầm khi kiếm mồi nuôi Con

Và Nó đã nuốt phải cái lưỡi câu oan nghiệt của một Lão Nông bắt  Cá  !!!  

THÁNG TƯ    khung trời xám lại . Nỗi buồn mênh mang .


                                                                 PHONGSUONG


                                                                                



Thứ Tư, 21 tháng 4, 2021

GÓC GIÓ !

                        




          Đồng hành với mối lợi , sẽ là một nỗi vui tiêu khiển cho ... các  tay Nữ  IDOL  táo bạo diễn  Show  !

                                                            



   Trong nhiếp ảnh, LOLITA  được dùng để thể hiện cho concept chụp ngây thơ nhưng vẫn có mức độ gợi cảm vừa phải, có tính nghệ thuật cao. Tuy nhiên, khi concept này trở nên phổ biến, những hiểu biết thiếu sót và sai lệch giá trị cốt lõi đã tạo điều kiện cho sự ra đời của những bộ ảnh khiêu gợi, có tính gợi dục và mang lại sự phản cảm.

Chính điều này đã khiến nhiều người lên án trào lưu chụp ảnh lolita ở giới trẻ, cho rằng đây là hình thức cổ súy những ham muốn tình dục trong trong sáng hay nghiêm trọng hơn là ấu dâm. Vậy nhưng những người làm nghệ thuật vẫn khẳng định giá trị mà lolita thể hiện cũng như thực hiện các bộ chụp hình mang đúng tinh thần đó.

Có thể thấy, vì nhiều lý do mà suy nghĩ về lolita đã bị biến chuyển đi khá nhiều. Và mặc cho đây vẫn đang là chủ đề gây tranh cãi gay gắt thì xu hướng chụp ảnh này ở giới trẻ vẫn cực kỳ hot hiện nay....

Nhưng LOLITA

Quả thật có gây tranh cãi thì cũng chỉ nằm trong phạm vi cá nhân của mỗi người . Họ muốn lưu lại  hình ảnh làm kỷ niệm thời xuân xanh .

IDOL  SHOWERS  thì không . Họ muốn kiến tạo vật chất nhanh chóng trong niềm vui không chỉ  Nude hoàn toàn , mà còn kèm theo những hành vi tự bạo dục với bản thân mình như một thói quen đam mê kích thích ... lạm dụng xác dục  đến ngỡ ngàng khó hiểu....!@? 

                                                                                 



                                                                              



                                                                                     



 






Thứ Tư, 14 tháng 4, 2021

ĐÊM


 



                                                                             








                                                                                            

                                                                                           




Thứ Năm, 8 tháng 4, 2021

NHỎ Nhí Nhảnh


                                                NHỎ NHÍ NHẢNH 


    Lật cuốn tự điển Tự nhiên thấy rơi ra một tờ   lịch nhỏ cũ , trên nó là môt câu Thơ đã lâu ngày nên quên béng !

À....Thì ra mình viết nhí nhăng cho cô bạn Nhỏ sinh viên trường Y dạo ấy :    


  CHỈ MỘT LẦN GỌI MƯA QUA PHỐ VẮNG            

TÓC MÂY  AI  TA  CHẢI GIÓ TRÂM CÀI ... 

Nhỏ nhí nhảnh , hai đứa cứ hay thụt thò với nhau qua những tin nhắn (ẩn) ngăn ngắn từ Blog Yahoo .

Mấy bà chị nhà giáo vui tính cứ hay trêu chọc ghép hai đứa thành đôi (@) Nhỏ khen (nịnh) PS "thông minh" mà xa xăm quá ...!?

Blog Yahoo tạ thế ! 

Hàng ngàn cư dân xôn xao , tiếc nhớ gọi thăm nhau í ới . Khi ấy người ta thương mến nhau như ruột thịt .

Và Thằng  Cu  FACEBOOK  dạo ấy cũng chưa được khai sinh . ! 

Blogger tiếc nuối các bài đã viết , nao lòng vì tình cảm gắn bó tự dưng chia xa ...

Vài năm sau Nhỏ nhí nhảnh ra trường .            

Mặc Blouse bảnh chọe ở một Bệnh Viện tại  Hải Phòng  .                                                               

Nhỏ tìm ra mình trên Net . Cô Nàng mừng húm và gạ ý tặng địa chỉ  địa chỉ  FB    

Mình ít ham hố với cái trang linh tinh ,lắm trò trở mặt và cạn cạn , nông nông này  !? 


Một hôm .                                                            

Gởi thăm Nhỏ một tin nhắn ngắn :  "Nhỏ sao rồi ? Còn nhớ Anh không Nhỏ ...."               

Vài giờ sau tin nhắn trả lời : " Đ. Mẹ Mày là thằng nào ? Bố mày Đ. nói nữa, Mày thích gì ...? " 

Chưng hửng !!!

Ngỡ ngàng ... ( tội nghiệp)...

Tui biết Nhỏ đã thuộc về ai .?                            

Trước cái tin nhắn trả lời thừa lỗ mãng và nóng vội .Toan viết lời xin lỗi , nhưng cái FB thường bỏ hoang của Tôi  đã bị chặn.....    (!) 

" All the jealous Person who always as  a  burning fire

That can burn every thing around  Them "


Cũng đúng thôi .

Ở đời . Mật thì ngọt đấy .                                    

Mà  Ruồi thì chưa kịp chớt vì bả ngọt , nhưng lại chớt vì một cú   "đập" ....!!!     Hahaha 


                                                                         PhongSuong


                                                                                 


   












Thứ Ba, 6 tháng 4, 2021

Chuyện Hay BLOG








                   MỘT  CÂU CHUYỆN RÂM RAN..........Ở  BLOG  !

                                             ( Tác giả : Nguyễn -Quang-Lập )

                                 SAIGON Giải Phóng Tôi !

                                                  (Tháng Tư )

Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kì chuyển cấp. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”.
Kẹt nỗi tôi đang học, ba tôi không cho đi. Sau ngày 30 tháng 4 cả nhà tôi đều vào Sài Gòn, trừ tôi. Ông bác của tôi đi kinh tê vào Sài Gòn năm 1953, làm ba tôi luôn ghi vào lý lịch của ông và các con ông hai chữ “đã chết”, giờ đây là triệu phú số một Sài Gòn. Ba tôi quá mừng vì ông bác tôi còn sống, mừng hơn nữa là “ triệu phú số một Sài Gòn”. Ông bác tôi cũng mừng ba tôi hãy còn sống, mừng hơn nữa là “gia đình bảy đảng viên cộng sản”

. Cuộc đoàn tụ vàng ròng và nước mắt. Ông bác tôi nhận nước mắt đoàn viên bảy đảng viên cộng sản, ba tôi nhận hơn hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời kì diệu.
Dù chưa được vào Sài Gòn nhưng tôi đã thấy Sài Gòn qua ba vật phẩm lạ lùng, đó là bút bi, mì tôm và cassette của thằng Minh cùng lớp, ba nó là nhà thơ Viễn Phương ở Sài Gòn gửi ra cho nó. Chúng tôi xúm lại quanh thằng Minh xem nó thao tác viết bút bi, hồi đó gọi là bút nguyên tử. Nó bấm đít bút cái tách, đầu bút nhô ra, và nó viết. Nét mực đều tăm tắp, không cần chấm mực không cần bơm mực, cứ thế là viết. Chúng tôi ai nấy há hốc mồm không thể tin nổi Sài Gòn lại có thể sản xuất được cái bút tài tình thế kia.
Tối hôm đó thằng Mình bóc gói mì tôm bỏ vào bát. Tưởng đó là lương khô chúng tôi không chú ý lắm. Khi thằng Minh đổ nước sôi vào bát, một mùi thơm rất lạ bốc lên, hết thảy chúng tôi đều nuốt nước bọt, đứa nào đứa nấy bỗng đói cồn cào. Thằng Minh túc tắc ăn, chúng tôi vừa nuốt nước bọt vừa cãi nhau. Không đứa nào tin Sài Gòn lại có thể sản xuất được đồ ăn cao cấp thế kia. Có đứa còn bảo đồ ăn đổ nước sôi vào là ăn được ngay, thơm ngon thế kia, chỉ dành cho các du hành vũ trụ, người thường không bao giờ có.
Thằng Minh khoe cái cassette ba nó gửi cho nó để nó học ngoại ngữ. Tới đây thì tôi bị sốc, không ngờ nhà nó giàu thế. Với tôi cassette là tài sản lớn, chỉ những người giàu mới có. Năm 1973 quê tôi lần đầu xuất hiện một cái cassette của một người du học Đông Đức trở về. Cả làng chạy đến xem máy ghi âm mà ai cũng đinh ninh đó là công cụ hoạt động tình báo. Suốt mấy ngày liền, dân làng tôi say sưa nói vào máy ghi âm rồi bật máy nghe tiếng của mình. Tôi cũng được nói vào máy ghi âm và thật vọng vô cùng không ngờ tiếng của tôi lại tệ đến thế. Một ngày tôi thấy tài sản lớn ấy trong tay một sinh viên, không còn tin vào mắt mình nữa. Thằng Minh nói, rẻ không à. Thứ này chỉ ghi âm, không có radio, giá hơn chục đồng thôi, bán đầy chợ Bến Thành. Không ai tin thằng Minh cả. Tôi bỉu môi nói với nó, cứt! Rứa Sài Gòn là tây à? Thằng Mình tủm tỉm cười không nói gì, nó mở casette, lần đầu tiên chúng tôi được nghe nhạc Sài Gòn, tất cả chết lặng trước giọng ca của Khánh Ly trong Sơn ca 7. Kết thúc Sơn ca 7 thằng Hoan bỗng thở hắt một tiếng thật to và kêu lên, đúng là tây thật bay ơi!
Sài Gòn là tây, điều đó hấp dẫn tôi đến nỗi đêm nào tôi cũng mơ tới Sài Gon. Kì nghỉ hè năm sau, tháng 8 năm 1976, tôi mới được vào Sài Gòn. Ba tôi vẫn bắt tôi không được đi đâu, “ở nhà học hành cho tử tế”, nhưng tôi đủ lớn để bác bỏ sự ngăn cấm của ông. Hơn nữa cô họ tôi rất yêu tôi, đã cho người ra Hà Nội đón tôi vào. Xe chạy ba ngày ba đêm tôi được gặp Sài Gòn.

Tôi sẽ không kể những gì lần đầu tôi thấy trong biệt thự của ông bác tôi, từ máy điều hòa, tủ lạnh, ti vi tới xe máy, ô tô, cầu thang máy và bà giúp việc tuổi năm mươi một mực lễ phép gọi tôi bằng cậu. Ngay mấy cục đá lạnh cần lúc nào có ngay lúc đó cũng đã làm tôi thán phục lắm rồi. Thán phục chứ không ngạc nhiên, vì đó là nhà của ông triệu phú. Xin kể những gì buổi sáng đầu tiên tôi thực sự gặp gỡ Sài Gòn.
Khấp khởi và hồi hộp, rụt rè và cảnh giác tôi bước xuống lòng đường thành phố Sài Gòn và gặp ngay tiếng dạ ngọt như mía lùi của bà bán hàng tạp hóa đáng tuổi mạ tôi. Không nghĩ tiếng dạ ấy dành cho mình, tôi ngoảnh lại sau xem bà chủ dạ ai. Không có ai. Thì ra bà chủ dạ khách hàng, điều mà tôi chưa từng thấy. Quay lại thấy nụ cười bà chủ, nụ cười khá giả tạo. Cả tiếng dạ cũng giả tạo nhưng với tôi là trên cả tuyệt vời. Từ bé cho đến giờ tôi toàn thấy những bộ mặt lạnh lùng khinh khỉnh của các mậu dịch viên, luôn coi khách hàng như những kẻ làm phiền họ. Lâu ngày rồi chính khách hàng cũng tự thấy mình có lỗi và chịu ơn các mậu dịch viên. Nghe một tiếng dạ, thấy một nụ cười của các mậu dịch viên dù là giả tạo cũng là điều không tưởng, thậm chí là phi lí.
Tôi mua ba chục cái bút bi về làm quà cho bạn bè. Bà chủ lấy dây chun bó bút bi và cho vào túi nilon, chăm chút cẩn thận cứ như bà đang gói hàng cho bà chứ không phải cho tôi. Không một mậu dịch viên nào, cả những bà hàng xén quê tôi, phục vụ khách hàng được như thế, cái túi nilon gói hàng càng không thể có. Ai đòi hỏi khách hàng dây chun buộc hàng và túi nilon đựng hàng sẽ bắt gặp cái nhìn khinh bỉ, vì đó là đòi hỏi của một kẻ không hâm hấp cũng ngu đần. Giờ đây bà chủ tạp hóa Sài Gòn làm điều đó hồn hậu như một niềm vui của chính bà, khiến tôi sửng sốt.

Cách đó chưa đầy một tuần, ở Hà Nội tôi đi sắp hàng mua thịt cho anh cả. Cô mậu dịch viên hất hàm hỏi tôi, hết thịt, có đổi thịt sang sườn không? Dù thấy cả một rổ thịt tươi dưới chân cô mậu dịch viên tôi vẫn đáp, dạ có! Tranh cãi với các mậu dịch viên là điều dại dột nhất trần đời. Cô mậu dịch viên ném miếng sườn heo cho tôi. Cô ném mạnh quá, miếng sườn văng vào tôi. Tất nhiên tôi không hề tức giận, tôi cảm ơn cô đã bán sườn cho tôi và vui mừng đã chụp được miếng sườn, không để nó rơi xuống đất. Kể vậy để biết vì sao bà chủ tạp hóa Sài Gòn đã làm tôi sửng sốt.

Rời quầy tạp hóa tôi tìm tới một quán cà phê vườn. Uống cà phê để biết, cũng là để ra dáng ta đây dân Sài Gòn. Ở Hà Nội tôi chỉ quen chè chén, không dám uống cà phê vì nó rất đắt. Tôi ngồi vắt chân chữ ngũ nhâm nhi cốc cà phê đen đá pha sẵn, hút điếu thuốc Capstan (cho anh phát súng tim anh nát/nhưng anh tin số phận anh còn), tự thấy mình lên hẳn mấy chân kính. Không may tôi vô ý quờ tay làm đổ vỡ ly cà phê. Biết mình sắp bị ăn chửi và phải đền tiền ly cà phê mặt cậu bé hai mươi tuổi đỏ lựng. Cô bé phục vụ chạy tới vội vã lau chùi, nhặt nhạnh mảnh vỡ thủy tinh với một thái độ như chính cô là người có lỗi. Cô thay cho tôi một ly cà phê mới nhẹ nhàng như một lẽ đương nhiên. Tôi thêm một lần sửng sốt.
Một giờ sau tôi quay về nhà ông bác, phát hiện sau nhà là một con hẻm đầy sách. Con hẻm ngắn, rộng rãi. Tôi không nhớ nó có tên đường hay không, chỉ nhớ rất nhiều cây cổ thụ tỏa bóng sum sê, hai vỉa hè đầy sách. Suốt buổi sáng hôm đó tôi tha thẩn ở đây. Quá nhiều sách hay, tôi không biết nên bỏ cuốn gì mua cuốn gì. Muốn mua hết phải chất đầy vài xe tải. Giữa hai vỉa hè mênh mông sách đó, có cả những cuốn sách Mác – Lê. Cuốn Tư Bản Luận của Châu Tâm Luân và Hành trình trí thức của Karl Marx của Nguyễn Văn Trung cùng nhiều sách khác. Thoạt đầu tôi tưởng sách từ Hà Nôi chuyển vào, sau mới biết sách của Sài Gòn xuất bản từ những năm sáu mươi. Tôi hỏi ông chủ bán sách, ở đây người ta cũng cho in sách Mác - Lê à? Ông chủ quán vui vẻ nói, dạ chú. Sinh viên trong này học cả Mác - Lê. Tôi ngẩn ngơ cười không biết nói gì hơn.

Chuyện quá nhỏ, với nhiều người là không đáng kể, với tôi lúc đó thật khác thường, nếu không muốn nói thật lớn lao. Tôi không cắt nghĩa được đó là gì trong buổi sáng hôm ấy. Tôi còn ở lại Sài Gòn thêm 30 buổi sáng nữa, vẫn không cắt nghĩa được đó là gì. Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi. Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị. Tôi thì rất vui vì biết mình đã được giải phóng............