NGÔI NHÀ VẮNG GIÓ
Trong góc khuất của sự gởi gắm tâm tư nơi này .
Nó từng đang như căn nhà khóa kín Lắm khi gõ cửa , không được mở , làm chao lòng người muốn ghé lại tìm dư hương !
Lại có một nơi hoang vắng, mà chỉ mình tôi biết đến, một mảnh đất cằn cỗi đã từng được tưới tắm bằng vô vàn cảm xúc. Nơi đây, không có những rộn ràng tấp nập, không có ánh đèn rực rỡ như Phố ngày nao , mà chỉ có sự tĩnh lặng đến nao lòng và những kỷ niệm, dù đã cũ, vẫn vẹn nguyên như mới.
Mỗi ngọn bút viết , mỗi con chữ tựa viên đá phủ rêu phong, đều chứa chan những câu chuyện về một thời đã qua, về những khoảnh khắc mà tôi đã sống hết mình, yêu thương hết lòng.
Tôi thường tìm về chốn này trong những phút giây nuối tiếc , khi thế giới bên ngoài chìm vào giấc ngủ, để một mình đối diện với quá khứ. Cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm và thì thầm những giai điệu trữ tình đã từng là khúc ca mất hút mà tôi đã từng gởi gắm nơi này .
Đôi khi, tôi ước ao có một người, một tri kỷ, có thể cùng tôi ngồi lại đây, cùng lắng nghe những bài hát mà chỉ người trẻ chúng tôi mới hiểu, cùng sẻ chia những mảnh vỡ của ký ức mà không cần bất kỳ lời giải thích nào. Ước mong ấy lớn dần theo năm tháng, biến thành một khát khao cháy bỏng: được tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, một trái tim biết cảm thông và yêu mến những góc khuất nhất của chúng ta .
Không cần một lời hứa hẹn vĩnh cửu, chỉ cần một ánh mắt dịu dàng đủ để thấu hiểu, một cái cảm thông biết trân trọng quá khứ đủ để xoa dịu Tôi muốn cùng người nào ấy tạo nên một khung trời lãng mạn mới, nơi mà dù ở bất cứ đâu, chúng ta cũng có thể biến nơi Blog này thành trang dù có mong manh , vẫn vui trong đời bận rộn Và mong những khúc hát hát cho riêng mình, xóa đi cái cảm giác hoang vắng nhưng vẫn trọn vẹn những ký ức không phai từ BLOG mến thương mà nhiều người gắn bó .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét